Loading .... |
![]() |
![]() |
![]() |
|||
![]() |
![]() |
![]() |
|||
Hôm qua có phóng viên hỏi tôi: “Anh thấy điều gì khó nhất khi làm nghề báo ở Việt
“Trả lời cái vui nhất có được không?”, tôi hỏi lại. “Tôi có nhiều kinh nghiệm vui và…”
“Để bài khác anh nhé. Em đang muốn tập trung vào cái khó.”
Tôi suy nghĩ một phút rồi trả lời: “Khả năng hiểu quá xa của độc giả.”
Trước hết, tôi có tiết mục của tôi. Như vậy, các bài viết của tôi dính ngay vào cái tôi của tôi. Đó là một cái tôi lớn trong một không gian nhỏ.
Tôi hay viết bài có thông điệp rõ ràng. Nhưng chỉ viết bài như vậy tôi sẽ nhanh chán và chuyển nghề. Vì thế đôi khi tôi viết bài trừu tượng hơn, không có thông điệp, thậm chí không phản ánh đúng quan điểm của tôi, không có mục đích rõ ràng ngoài việc muốn thay đổi không khí và tập thể hiện theo cách mới lạ. Có thể là châm biếm nhẹ nhàng, có thể là lố bịch cao cấp, có thể là lời tâm sự bịa đặt.
Mèo con hay đuổi chuột không phải để ăn thịt mà chỉ để…đuổi chuột.
Có độc giả biết bài nào thuộc loại gì (cũng như có thính giả biết bài hát nào thuộc điệu gì). Nhưng có độc giả thì không, tự phát triển thông điệp lớn lao để cho vào các bài viết “vô thông điệp” của tôi. Tôi đọc lời bình mà há hốc mồm.
Tag: a
| Số người truy cập: 1026524 |
| Số người Online: 23 |